Có hề chi: cốc rượu của ta đã vơi một nửa
Nhưng dưới vòm thơ ta vừa được sinh ra như đứa hài đồng
Thời gian đã trôi qua lâu đến vậy
Nhưng Lúc này là hơi thở, thứ còn đây
“Này là máu từ Ta, con hãy uống
Và đây thân Ta hãy nhận vào lòng”
Nắng thấm đẫm trên từng đầu ngọn cỏ
Ngước lên kìa, thơ mấy áng mây dong
Người thường nói: thời gian nhanh biết mấy
Nhưng nhanh hơn là hơi thở, sẽ phai tàn
Mau đến hái máu trên hồn ta nở thắm
Nghe gió hoang rong ruổi mãi trăm năm.

Gửi phản hồi