Bao quanh mình một lớp màng cô độc
Tôi ngồi ăn phở trong góc phố quen
Quán lạ
Cô gái bàn bên
Vắt miếng chanh mùa hè
Tôi ăn món phở không chanh của mình
Cô độc
Tôi trú nắng trong quán cafe quen
Nhiều người lạ
Ông chú nước ngoài chia sẻ với tôi chiếc ghế
Bài hát lạ
Cốc capu quen
Không đá
Những câu chuyện lạ
Bàn bên
Ánh nắng giữa trưa quen
Hôm trước
Thời gian bọc một mũi tên
Những dấu vết lối mòn
Trong tâm trí
Những bông hoa xưa và mùi hương xưa
Dẫn ra đồng cỏ
Không đường
Dấu đóng đinh trên thân gỗ
Nơi ấy
Chỉ còn gió đi về
Thổi lại
Những con gió không dừng
Gọi mãi
Cốc cafe ở đây
Cốc cafe màu đỏ
Bản nhạc vui
“Một cô gái đẹp”
Tôi ở đây
Tôi có màu gì?
Ánh sáng chiếu qua tôi
Mùi hương chảy qua tôi
Những ánh mắt cánh chim không đậu lại
Những câu hát mảnh buồm trôi mãi
Như đàn bướm không giữ được
Trong lòng bàn tay
Một buổi chiều vô định
Sự biến mất của thời gian
Giữa những lạ quen
Tôi trôi trong không khí
Giữa dòng chảy âm thanh
Tôi không bến không bờ
Giữa những con chữ hoang vu cỏ dại
Tôi không nhà không cửa
Giữa những câu chuyện không đầu không cuối
Và giữa đồng loại mình
Không tôi.
Gửi phản hồi