Từ ấy chia rời thơ ngây mãi
Mừng ngày sinh nhật của nỗi buồn
Mỗi năm thêm một bi thạch vỡ
Trên mồ trinh trắng gió mưa tuôn
Ôi bóng hình ta gửi nước mây
Nhớ trăng ngày cũ luống hao gầy
Lửng đêm giấc tỉnh trơ quán lạ
Sao vướng trên đầu, gió heo may
Lòng ta thăm thẳm ươm mùa cũ
Huệ trắng tháng năm cúc trắng thu
Biển cao trong vắt chia đôi nửa
Nửa biếc chìm sâu, nửa sa mù
Người xa trở cách nghìn năm ấy
Vạn kiếp quan thưa thớt cánh bay
Trùng nhau tóc sợi thơ một nhánh
Một chớp sao nguồn đáy nước lay
Nước lay hồn thẳm xuân hoa vỡ
Mộng kết sông đầu dạt lau bay
Còn thân sỏi vụn trơ tâm đá
Một bước thiên dời, giận đổi thay.
Gửi phản hồi